Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Bí quyết của bà mẹ vắt được cả tủ cấp đông sữa mẹ cho con

Trải qua 2 lần sinh mổ, lần đầu nuôi con đã bị mất sữa hoàn toàn khi con mới được 8 tháng nhưng đến lần sinh con thứ 2, người mẹ trẻ này đã biết cách để sữa về dồi dào, mỗi ngày trữ đông được 1 lít sữa mẹ để dự trữ.

Bí quyết của bà mẹ vắt được cả tủ cấp đông sữa mẹ cho con

Sau hai lần sinh nở, bà mẹ trẻ Trần Thị Thanh Loan (29 tuổi, hiện đang sinh sống tại Nha Trang, Khánh Hòa) đã rút ra được rất nhiều kinh nghiệm trong việc nuôi con nói chung và kích sữa nói riêng. Hai bé nhà Thanh Loan lần lượt là Trần Đức Quý (sinh năm 2012, tên thường gọi là Ben) và Trần Ngọc Thiên Kim (sinh tháng 6/2015, tên thường gọi là Sushi).

Hiện tại, Thanh Loan mới sinh Sushi được 3 tháng nhưng mỗi ngày, ngoài cho con bú thoải mái, Thanh Loan còn hút được trung bình 1 lít sữa trữ đông. Số sữa này, Loan thường để trong tủ cấp đông và chia sẻ cho các mẹ trong cùng thành phố đang nuôi con mà ít sữa hoặc có con bị đường ruột: "Ban đầu mình hút sữa rồi trữ đông trong tủ lạnh. Nhưng vài ngày là chật kín cả tủ, thế là nhà mình sắp xếp cho 1 cái tủ đông riêng để trữ sữa cho thoải mái".

Kích sữa

Bà mẹ hai con cho biết, cơ địa của cô cũng tương đối nhiều sữa. Tuy nhiên, trong lần đầu nuôi con, do không có kinh nghiệm nên chỉ đến 8 tháng tuổi, cô đã bị mất sữa hoàn toàn và đồng nghĩa với việc bé Đức Quý không được bú sữa mẹ nữa: "Hồi nuôi Ben, mình không biết gì cả, cũng không chịu tìm hiểu gì hết. Cứ tự tin rằng cơ thể mình nhiều sữa thì chẳng cần để ý. Sữa ướt đẫm khăn bông nhưng lại rất loãng. Và điều đáng buồn hơn cả là đến khi con 8 tháng, mình đã bị mất sữa hoàn toàn mà không hề biết cách kích sữa để có sữa trở lại cho con bú. Đến lần sinh con gái thứ 2 này, mình đã tìm hiểu rất nhiều tài liệu, nhờ đó, sữa về dồi dào hơn, chất lượng sữa lại đặc hơn".

Cụ thể, bà mẹ trẻ chia sẻ, từ khi sinh bé, cô luôn cho bé ti thường xuyên và mỗi ngày hút sữa đều đặn 3 giờ một lần, bắt đầu từ 7 giờ sáng đến 11 giờ đêm là cữ hút cuối cùng. Nếu trễ giờ hút, lần hút tiếp theo sẽ phải kéo dài khoảng nửa giờ để kích sữa luôn. Còn trong suốt đêm, cô sẽ cho Sushi ti mẹ hoàn toàn.

Ngoài ra, cô cũng đặc biệt chú trọng đến chế độ dinh dưỡng để cải thiện không chỉ lượng sữa cho con bú mà cả chất lượng sữa. Nếu như khi nuôi Ben, sữa của Thanh Loan khá loảng thì đến khi nuôi Sushi, lượng sữa trắng và đặc lên trông thấy.

Kích sữa

"Từ lúc sinh Sushi, mình không chủ quan như nuôi con lần đầu nữa. Lúc mới sinh, mình kiêng đồ lạnh, đồ chua còn hầu như ăn tất cả các loại thức ăn khác. Trong khẩu phần ăn của mình, mình ăn rất ít tinh bột, chủ yếu là rau, củ quả, thịt, cá, trứng. Nhiều mẹ cứ lo ăn ít tinh bột thì sẽ bị đói, nhưng mình đã 'lấp chỗ trống' bằng cách ăn chuối, khoai, ngô, bánh và uống thêm sữa. Thêm một điều nữa là lúc nào mình cũng chú trọng uống thật nhiều nước. Vì không uống được sữa bò nên mình chuyển sang uống sữa đậu nành mè đen. Mỗi ngày mình uống 1,5 lít sữa đậu nành".

Mẹ Sushi chia sẻ, dù ăn uống đầy đủ và hút sữa thường xuyên nhưng có đợt cô cũng bị mất sữa, mỗi lần hút chỉ được 50ml. Ngay lập tức, cô đã áp dụng phương pháp kích sữa để lấy lại nguồn sữa dồi dào cho con. "Có đợt, mình hút mãi không ra giọt sữa nào vì bé đã bú hết rồi. Nhưng mình cứ kiên trì ngồi hút như vậy chừng nửa tiếng. Khoảng 2 tuần duy trì như vậy, sữa lại bắt đầu về nhiều và đều đặn. Hiện tại, sau khi đã cho bé bú no nê, mỗi lần mình hút được 200ml sữa, mỗi ngày mình trữ đông được khoảng 1 lít. Số sữa này mình chia sẻ cho các mẹ trong thành phố Nha Trang, những mẹ có ít sữa hoặc con bị đường ruột. Mình chỉ để loại khoảng 1 bịch mỗi ngày để dự trữ cho Sushi".

Kích sữa

Khi được hỏi về kinh nghiệm để duy trì nguồn sữa dồi dào như vậy, mẹ Sushi tâm sự: "Từ kinh nghiệm bản thân, mình nhận ra rằng cách kích sữa quan trọng nhất là da tiếp da, nghĩa là phải cho bé bú thường xuyên, sau đó mới đến hút sữa đều đặn. Với hai cách này, không cần ăn những món đặc biệt bổ dưỡng, chỉ cần ăn uống điều độ, tâm trạng luôn thư thái, coi việc hút sữa như thời gian để nghỉ ngơi, thư giãn, sữa sẽ về nhiều. Vì vậy các mẹ đừng nghĩ rằng cơ địa mình ít sữa thì không thể có đủ sữa cho con ăn hay sinh mổ thì lấy đâu ra nhiều sữa nhé".

Nhờ cho con bú thường xuyên, hút sữa đều đặn mà mẹ Sushi đã nhanh chóng lấy lại được vóc dáng sau sinh. Sau 3 tháng sinh Sushi, từ một bà bầu 74kg, hiện tại mẹ Sushi đã "lao dốc" xuống còn 56kg. Ngoài ra, cô cũng chăm chỉ uống nước chanh pha loãng, vừa để bổ sung vitamin C cho cả mẹ lẫn con, vừa là cách giảm béo bụng nhanh chóng cho phụ nữ sau sinh. Sau 2 tháng đầu kiêng đồ chua, đến tháng thứ 3, mẹ Sushi thường pha 1 lít nước với 1 trái chanh để tủ lạnh và uống vào buổi tối trước khi đi ngủ trong vòng 2 ngày.

Trong tương lai, mẹ Sushi dự định sẽ cho con bú đến chừng nào hết sữa mới thôi: "Mình luôn mong cho con bú lâu nhất có thể. Chồng mình và bà nội của các bé cũng rất ủng hộ việc này. Hy vọng việc hút sữa thường xuyên sẽ duy trì được nguồn sữa dồi dào cho con đến ít nhất hơn 1 tuổi".

5 dấu hiệu trẻ bị bạo hành ở trường mầm non

Thấy bố mẹ đến đón là con ôm chặt lấy, đòi về nhà ngay, đêm ngủ bé hay giật mình, khóc nấc, bé sợ vào phòng vệ sinh... có thể là biểu hiện con bị đánh ở trường.

Sự việc cháu bé 15 tháng tuổi ở Quảng Bình bị bảo mẫu trói chân tay, nhét giẻ vào miệng và đánh hôm 5/10 đã khiến nhiều phụ huynh phẫn nộ và lo lắng về nguy cơ con cái mình có thể bị bạo hành khi ở trường. 

5 dấu hiệu trẻ bị bạo hành ở trường mầm non

Bài viết dưới đây của anh Nguyễn Thanh Tùng, chủ một cơ sở mầm non lớn tại Bắc Ninh, người từng nhiều năm tìm hiểu về tâm lý trẻ em và giàu kinh nghiệm quản lý giáo viên mầm non, chia sẻ về những dấu hiệu có thể cảnh báo việc trẻ bị bạo hành ở trường:

Hành động bạo hành trẻ ở trường gây ảnh hưởng tiêu cực đến quá trình phát triển tâm sinh lý của trẻ. Ngoài việc đánh đập gây tổn thương cơ thể, còn có những hành vi bạo hành như mắng chửi gây tổn thương tinh thần hoặc bỏ mặc (các cô không nói chuyện với trẻ, không cho trẻ tham gia các hoạt động chung nhằm gây cho trẻ cảm giác bị cô lập)... Nếu những hành động này diễn ra trong thời gian dài thì có thể khiến trẻ bị tổn thương, khủng hoảng tâm lý.

Dưới đây là những dấu hiệu cơ bản khi trẻ bị bạo hành ở trường:

- Trên cơ thể trẻ xuất hiện những vết thương, vết bầm tím do tác động của ngoại lực.

- Khi về nhà, trẻ thường tỏ ra hốt hoảng lúc đi tắm hay đi vệ sinh vì có thể ở trường các con bị nhốt vào các không gian kín này.

- Trẻ thường tỏ ra hốt hoảng, sợ sệt, ngủ mơ màng không sâu giấc. 

- Bé sợ phải đến trường và có các phản ứng như ôm chặt, giãy giụa khi cha mẹ giao con cho cô giáo mỗi khi đến lớp.

- Ngay sau lúc bị bạo hành, khi bố mẹ đến đón, trẻ thường ôm chặt bố mẹ, khóc và đòi về nhà ngay vì cảm thấy bị tủi thân.

Khi thấy trẻ có một hoặc vài biểu hiện trên, bố mẹ cũng không nên vội vàng kết luận là con bị bạo hành ở trường. Cần gần gũi hỏi han con (nếu bé đã biết nói), dành nhiều thời gian hơn để quan sát, chú ý tới bé. Chẳng hạn: một vài vết thương, vết bầm tím hoặc vết xước nhẹ có thể xuất hiện ở trẻ mà không phải do nguyên nhân bạo hành. Trẻ ngã hay đánh nhau, xô đẩy với bạn trong quá trình chơi đùa cũng có thể gây những vết này. Những vết thương này sẽ khỏi sau vài ngày và không để lại hậu quả về mặt tâm lý. Các bé mới đi học thì khi cô đón cũng hay khóc và bám chặt mẹ, không muốn vào lớp...

Tuy nhiên, nếu trẻ có tất cả các biểu hiện trên thì khả năng rất lớn là bé đã bị bạo hành ở trường. Khi đó, cha mẹ cần liên hệ sớm với những người có chức trách ở trường con để có biện pháp can thiệp kịp thời nhằm ngăn chặn những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra.

Mẹ "dại" mới hỏi bệnh con trên Facebook!

Tôi cực kì phản đối mẹ nào đăng ảnh con, nhất là đăng ảnh phân hay vùng kín của con lên Facebook để hỏi cách chữa trị cho bé.

Mẹ dại mới hỏi bệnh con trên Facebook

Cũng như bao bà mẹ hiện đại khác, tôi là người rất hay dùng Facebook, đặc biệt là tham gia vào những nhóm, hội liên quan đến vấn đề nuôi dạy, chăm sóc con cái để cập nhật những xu hướng mới cũng như học hỏi kinh nghiệm từ các chị em. Vào mấy nhóm, hội này rất vui, gặp người chung sở thích, mối quan tâm thì tha hồ “tám” chuyện, gặp vấn đề lo lắng, cần sự giúp đỡ thì chỉ cần hỏi một câu là bao nhiêu chị em nhiệt tình đóng góp ý kiến.

Tuy nhiên, theo quan điểm của tôi, không phải vấn đề nào của con cái các mẹ cũng nên đưa lên trên mạng xã hội. Chuyện nhiều mẹ có con gặp vấn đề về sức khỏe liền đưa ảnh vùng kín hay “đầu ra” của con lên các nhóm, hội công khai để hỏi cách chữa không phải là hiếm. Đối với tôi, điều này không những cực kì phản cảm mà còn ẩn chứa nhiều mối nguy hại to lớn. Dưới đây là những lí do tôi cực lực phản đối hành động này:

Chữa bệnh qua Facebook – quá bằng... hại con

Không khó để bắt gặp những dòng cầu cứu như thế này trên Facebook:

“Con em 9 tháng tuổi. Cháu nôn mửa nhiều và phát ban khắp người. Các chị chỉ em cách chữa cho con với.”

“Con em ho tím tái cả người. Giúp em với, em phải làm sao đây???”

Thậm chí có những bài viết đi kèm hình ảnh như hình em bé nổi nốt sưng bọng nước khắp người, hình sản phẩm “đầu ra” kiểu... hoa cà hoa cải... trông rất thương.

Đọc những bài viết này tôi chỉ thấy tội nghiệp cho cháu bé trong hình. Con đang đau, đang ngứa,...tại sao mẹ không đưa bé đi khám bác sĩ ngay mà lại còn ngồi tỉ mẩn chụp hình, đăng Facebook rồi ngồi chờ đợi lời khuyên từ những người... không phải là bác sĩ? Thông tin trên mạng nhiễu loạn, gặp người có hiểu biết đưa ra lời khuyên đúng đắn không sao, nhưng nếu gặp phải người không biết rõ mà vẫn “nhiệt tình” đóng góp thì không chừng, làm theo họ sẽ khiến con mình... mất mạng.

 Mẹ "dại" mới hỏi bệnh con trên Facebook! - 1

  Con đang đau, đang ngứa,...tại sao mẹ không đưa bé đi khám bác sĩ ngay mà lại còn ngồi tỉ mẩn chụp hình, đăng Facebook rồi ngồi chờ đợi lời khuyên từ những người... không phải là bác sĩ? (Ảnh minh họa)

Cô em dâu tôi cũng đã từng suýt hại con vì “tội” mất thời gian nghe ý kiến từ Facebook. Chẳng là cháu tôi bị thủy đậu, em dâu tôi lên mạng hỏi cách chữa trị và nhận được hàng tá lời khuyên rất nhiệt tình, nào kiêng gió, kiêng nước, bôi thuốc lá lên người,... Đến lúc bệnh tình cháu tôi nghiêm trọng quá, cả nhà đành phải đưa vào bệnh viện mới tá hỏa ra là mấy mẹo chữa bệnh kia đều sai bét. Em dâu tôi bị bác sĩ mắng là không chịu vệ sinh da sạch sẽ cho con, để vi khuẩn lây lan, nếu đưa con đến bệnh viện chậm hơn chút nữa là da nhiễm trùng nặng mất rồi.

Ảnh hưởng đến tương lai con sau này

Tại sao các mẹ không nghĩ đến lúc con mình sau này khi lớn lên, nó sẽ nghĩ gì nếu biết hình ảnh thời còn “đỏ hỏn” của nó, trần truồng không quần áo hoặc nổi mụn nhọt bẩn thỉu bị trưng lên cho cả thiên hạ đều biết? Khi ấy, liệu con có xấu hổ, khó chịu, có cảm giác bị xúc phạm hay muốn oán trách mẹ?

Chưa kể, những hình ảnh riêng tư, nhạy cảm của em bé còn rất dễ kích thích cho những kẻ biến thái hoặc có ý đồ xấu lợi dụng. Cẩn thận vẫn hơn, theo tôi thì những gì chúng ta có thể tránh được thì nên tránh, đừng để ảnh hưởng đến tương lai của con sau này.

Gây phản cảm cho người xem

Rất nhiều lần tôi đang một tay lướt web, một tay cầm bánh mỳ ăn sáng thì bắt gặp ngay hình ảnh những bãi nôn trớ hay sản phẩm “đầu ra” với đủ hình thù, màu sắc khác nhau do các bà mẹ đăng lên, hỏi xem con mình bị thế này có phải là bình thường không, có vẫn đề gì về tiêu hóa hay không. Những lúc ấy, miếng ăn trong cổ họng tôi nghẹn lại, tôi biết bữa sáng của mình coi như đi tong và những hình ảnh “khó tiêu” đó cứ lởn vởn trong đầu tôi cả ngày.

Vẫn biết các mẹ đang lo lắng cho con nên mới nôn nóng đưa ảnh con lên để tham khảo ý kiến mọi người, nhưng ít nhất cũng nên đưa ảnh không mang nội dung phản cảm để tôn trọng những thành viên khác trên Facebook. Hơn nữa, các mẹ chỉ cần miêu tả bệnh tình của con bằng từ ngữ là đủ. Dẫu sao thì thông tin từ những người không có chuyên môn về y học đều không có căn cứ chính xác, cách xử lí hiệu quả nhất vẫn là đưa con đến gặp bác sĩ, như vậy thì hà cớ gì phải “tra tấn” người xem bằng những hình ảnh như thế? Với tôi, nội dung một tấm ảnh trên Facebook cũng thể hiện rõ ý thức và tinh thần văn minh, lịch sự của người đăng tấm ảnh đó.

Tôi không phản đối chuyện các mẹ hỏi xem nên nấu món gì cho tiệc sinh nhật của bé, nên cho con học trường nào thì tốt, nên làm cách nào để con thông minh hơn,... trên mạng xã hội, nhưng một khi đã liên quan đến vấn đề bệnh tình của con, tốt nhất hãy tham khảo ý kiến của bác sĩ. Ngoài ra, cũng chẳng dại gì đưa ảnh vùng kín, phân hay những hình ảnh thương tâm của con khi bị bệnh một cách công khai cho mọi người xem. Đây là biện pháp tốt nhất vừa đảm bảo an toàn cho con cái chúng ta, vừa tránh gây hoang mang, phản cảm cho những người khác.

Thực đơn ăn dặm cho bé từ 9-12 tháng lúc nào cũng thèm ăn

Bạn có thể thay đổi bữa ăn cho con dựa vào gợi ý thực đơn ăn dặm cho bé từ 9 - 12 tháng tuổi của mẹ bé Julius.

Thực đơn ăn dặm cho bé từ 9-12 tháng lúc nào cũng thèm ăn

Từ 9 tháng trở đi, bé đã có thể ăn bột hoặc cháo đặc hơn. Giai đoạn này, các bé cũng bắt đầu tập đứng nên mẹ cần chú ý chất lượng dinh dưỡng trong thực đơn ăn dặm của con để bé có thể cứng cáp hơn. 

Ở độ tuổi này, bé thường ăn từ 2 - 3 bữa cháo đặc/ngày. Đây cũng là giai đoạn các bé thích "tự phục vụ" như thò tay bốc thức ăn, giành thìa của mẹ, cầm ly uống nước. Các mẹ nên hỗ trợ bé để bé làm quen với các kĩ năng ăn uống mới và đem lại hứng thú cho bé trong mỗi bữa ăn. Nên cho bé ngồi ăn cùng người lớn, bé sẽ rất thích thú nếu được thử nghiệm một chút đồ ăn của người lớn như vài muỗng canh, vài hạt cơm, một miếng thịt mềm...

Thực đơn ăn dặm cho con từ 9-12 tháng tuổi của mẹ Julius - một bà mẹ trẻ hiện đang sinh sống tại Malaysia khá đơn giản và dễ thực hiện. Mẹ Julius luôn chú trọng đổi món cho bé liên tục, bé được ăn từ cháo, mì, súp, bánh mì... Thành phần hầu hết các món rất đa dạng, luôn bao gồm cả 3 nhóm thực phẩm là: tinh bột (gạo tẻ, mì, bánh mì), rau củ quả và nhóm chất đạm (thịt lợn, thịt gà, thịt bò...). Các món được nấu tăng dần độ đặc và độ thô để tập thói quen nhai và nuốt cho bé.

Mẹ Julius là một người rất đảm đang và khéo tay, luôn coi việc nấu các món ăn dặm cho con là điều tuyệt vời cô được trải nghiệm mỗi ngày. Không chỉ chế biến vô số các món ăn dặm cho con mà người mẹ trẻ này luôn đầy ắp các ý tưởng trang trí món ăn, biến mỗi món ăn của con thành một tác phẩm nghệ thuật đẹp mắt. Chính vì thế, bé Julius hiện đã hơn 2 tuổi nhưng luôn hào hứng trước các bữa ăn do mẹ chế biến, và đặc biệt bé chưa bao giờ bỏ bữa, hầu như bữa ăn nào bé cũng ăn hết veo.

Dự phòng và phát hiện sớm thai chết lưu

Thai chết lưu là thai không phát triển được thành thai nhi trưởng thành, bị chết và lưu lại trong tử cung. Hiện tượng này cần được phát hiện và can thiệp sớm.

Dự phòng và phát hiện sớm thai chết lưu

Thai chết lưu là thai không phát triển được thành thai nhi trưởng thành, bị chết và lưu lại trong tử cung. Hiện tượng này cần được phát hiện và can thiệp sớm. Tốt nhất thai được tống xuất ra ngoài trong vòng 2 ngày kể từ khi xác định thai đã chết.

Có rất nhiều nguyên nhân

Có rất nhiều nguyên nhân gây ra thai chết lưu và cũng có nhiều trường hợp thai chết lưu mà không tìm được nguyên nhân. Tuy nhiên, có thể do người mẹ có điều kiện kinh tế thấp kém, ăn uống thiếu chất, suy dinh dưỡng, hoặc do mẹ bị các bệnh lý nội khoa mạn tính hay cấp tính, bệnh nhiễm khuẩn hoặc sử dụng một số dược chất nguy hiểm cho sự phát triển và sự sống của thai nhi… Còn nguyên nhân do thai nhi thường gặp nhất là bất thường nhiễm sắc thể, xung khắc nhóm máu mẹ và con, dị dạng thai nhi hoặc do nhiễm khuẩn trong bụng mẹ. Tỉ lệ thai chết lưu thường giảm dần theo tuổi thai, tuy nhiên không phải không có trường hợp thai to chết lưu. Vì thế, phụ nữ mang thai cần cẩn trọng theo dõi và chú ý.

Đối với chị em phụ nữ chuẩn bị mang thai cần được khám tư vấn tiền hôn nhân. Các cặp đôi nên có kế hoạch khám, tư vấn trước khi cưới khoảng 3 - 6 tháng. Đặc biệt đối với những người dự định sinh con ngay sau khi kết hôn thì việc khám sức khỏe tiền hôn nhân là rất quan trọng để đảm bảo sức khỏe cho con sau này. Khi đó, các bác sĩ sẽ xem xét tiền sử bệnh của hai bên, kiểm tra các bệnh về rối loạn tâm thần, bệnh di truyền (hội chứng Down, câm điếc bẩm sinh, ung thư, rối loạn đông máu Thallasemia…), bệnh truyền nhiễm, các quan hệ huyết thống, bệnh sử gia đình... rất cần thiết để có thể sinh con khỏe mạnh. Ngoài ra, không nên kết hôn, sinh con sớm; Cần đẻ thưa, đẻ ít con để giảm các nguy cơ.

Đối với những phụ nữ mắc các bệnh lý nội khoa, mạn tính như: thận, tăng huyết áp, đái tháo đường, tim mạch… thì cần điều trị cho thật ổn định và tầm soát một số bệnh lý nhiễm khuẩn qua các xét nghiệm huyết thanh học trước khi mang thai và cần có sự tư vấn của các bác sĩ tư vấn về việc mang thai, sinh con.

Đối với thai phụ có tiền sử thai chết lưu cần thiết phải khám tìm nguyên nhân trước khi mang thai lại. Khi có thai phải đi khám thai sớm, ngay khi trễ kinh hoặc muộn nhất là 3 tháng đầu thai kỳ. Sau đó cần khám thai đều đặn, theo dõi sát để phát hiện kịp thời những trường hợp thai kỳ có nguy cơ cao, thai nhi bị suy dinh dưỡng trong tử cung,…

Người mẹ cũng cần có chế độ dinh dưỡng đúng mức và hợp lý trong khi mang thai, giữ vệ sinh thân thể vệ sinh thai nghén tốt. Không nên sử dụng bất kỳ một dược phẩm, các loại thuốc uống nào nếu chưa hỏi ý kiến bác sĩ. Đồng thời hãy đến bệnh viện ngay khi có các dấu hiệu bất thường như đau bụng, nhức đầu, mờ mắt, ra huyết…

Không tiếp xúc với môi trường độc hại, ô nhiễm, tránh ăn thực phẩm nhiễm hóa chất bảo quản để tránh nguy cơ thai chết lưu.

Do vậy, biện pháp hữu hiệu nhất, an toàn nhất là cần giữ cho mình sự ổn định về sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần khi mang thai, điều này sẽ giúp cả mẹ và con đều khỏe mạnh.

Cần phát hiện sớm thai chết lưu

Thông thường, thai nhi bắt đầu cử động từ tuần thứ 7 hoặc 8 của thai kỳ nhưng bạn chỉ có thể cảm nhận được thai máy từ tuần thứ 16 ± 22 trở đi. Thai máy là những cử động gần giống như nhịp gõ vào thành bụng hay cảm giác lúng búng trong bụng.

Ở giai đoạn sớm của thời kỳ thai nghén, các dấu hiệu để nghĩ đến thai chết lưu rất ít và không rõ ràng. Đó là những phụ nữ đã được xác định là có thai (mất kinh, nghén, thử HCG dương tính...) tự nhiên thấy ra máu ở âm đạo ít một, máu sẫm màu, các dấu hiệu nghén giảm đi, bụng không thấy to lên.

Ở giai đoạn muộn của thời kỳ thai nghén, các triệu chứng thường rõ ràng hơn. Dấu hiệu sớm nhất là sản phụ không thấy thai "đạp" hay "máy" nữa (cần chú ý vì đôi khi thành bụng dày nên không rõ thai đạp, hoặc sau khi thai chết, tử cung xuất hiện những cơn co nhẹ mà sản phụ nhầm đó là thai đạp). Nếu chết ở giai đoạn muộn có thể thấy bụng không lớn lên mà nhỏ dần đi, đôi khi có thể ra máu đen ở âm đạo, hai vú tự nhiên tiết ra sữa non. Nếu thai phụ có một số bệnh kèm theo như nhiễm độc thai nghén, bệnh tim… thì thấy bệnh thuyên giảm, dễ chịu hơn.

Một số trường hợp thai chết không bị sảy ngay mà nằm lại trong buồng tử cung một thời gian. Nếu không phát hiện sớm thì bà mẹ co thể bị nhiễm khuẩn nặng hoặc gây nên rối loạn đông máu, nguy hiểm đến tính mạng.

Do vậy, cần phát hiện sớm thai chết lưu để can thiệp nhằm hạn chế ảnh hưởng đến sức khỏe của người mẹ. Siêu âm là một trong những phương pháp có thể giúp phát hiện sớm hiện tượng này. Vì vậy, khi thấy các dấu hiệu bất thường trên, người mẹ cần đi khám ngay để được can thiệp kịp thời.

Xúc động những hình ảnh cơ thể xấu xí của mẹ sau sinh

Những bức ảnh về ngực xệ, rạn da, bụng phệ của các mẹ một lần nữa được tôn vinh.

Dự án ảnh mới "Perfect Imperfections" của nhiếp ảnh gia Neely Ker-Fox về cơ thể người phụ nữ sau sinh tuy ra đời muộn hơn rất nhiều dự án tương tự như "4th Trimester Bodies" của nhiếp ảnh gia Ashlee Wells Jackson, "A Beautiful Body" của nhiếp ảnh gia Jade Beall và chiến dịch #takebackpostpartum của nhiếp ảnh gia January Harshe, nhưng vẫn nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của tất cả các bà mẹ nói riêng và cộng đồng mạng nói chung.

Xúc động những hình ảnh cơ thể xấu xí của mẹ sau sinh

Chia sẻ về dự án ảnh này, nhiếp ảnh gia Neely Ker-Fox cho biết cô đã từng phải rất vất vả để đấu tranh với những thay đổi của cơ thể sau 2 lần sinh nở, đặc biệt là sau lần thứ 2. “Tôi không còn nhận ra cơ thể của chính mình.”, nữ nhiếp ảnh gia nói trên The Huffington Post.

Từ những gì mình phải đối mặt sau 2 lần sinh nở và lấy cảm hứng từ những dự án tương tự của các nhiếp ảnh gia nổi tiếng khác, bộ ảnh "Perfect Imperfections" đã ra đời.

Ngay sau khi nói về ý tưởng của mình, Neely Ker-Fox đã nhận được sự ủng hộ của 30 người phụ nữ sẵn sàng làm “mẫu” cho cô. Tất cả những bức ảnh đều lột tả chân thực về những thay đổi của cơ thể mẹ, những đường nét xấu xí trên ngực, trên da bụng… Nhiếp ảnh gia không hề che dấu đi mà thấy đó là nét đẹp riêng, là vết tích đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người phụ nữ khi được lên chức mẹ.

“Tôi muốn phụ nữ hiểu rằng cơ thể mình đẹp như thế nào đằng sau mỗi bức ảnh. Tôi cũng hy vọng những bức ảnh này sẽ truyền cảm hứng cho thế hệ mai sau, hiểu được sự hy sinh của người mẹ.”, nhiếp ảnh gia Neely Ker-Fox nói.

Trong tương lai, nữ nhiếp ảnh gia còn muốn mở rộng dự án của mình với những bức ảnh đẹp về cả phụ nữ và trẻ em và thậm chí cả nam giới nếu họ có câu chuyện đẹp đáng được chia sẻ.

Bí quyết chọn trường mầm non

Chọn trường mầm non cho con thế nào và làm sao để phát hiện và phòng tránh bạo hành cho trẻ. Đây chắc chắn là việc làm vô cùng cần thiết với các ông bố, bà mẹ.

Các bố mẹ thân mến, tôi cũng như tất cả mọi người, vô cùng đau đớn và giận dữ khi biết các con bị người giữ trẻ bạo hành.

Bí quyết chọn trường mầm non

Mọi việc đã bắt đầu trở nên mất kiểm soát. Tuy nhiên, xử lý những “ác mẫu” đó là việc của các cơ quan chức năng, còn việc của chúng ta, những ông bố, bà mẹ trẻ, đó là chọn trường mầm non cho con thế nào và làm sao để phát hiện và phòng tránh bạo lực cho trẻ. Đây chắc chắn là việc làm vô cùng cần thiết (không có gì cấp thiết hơn).

Khi con đã đủ lớn, việc đưa con đi trẻ là vô cùng đáng ngại. Hàng trăm câu hỏi vẩn vơ trong đầu ta mỗi đêm:

- Trường này có hợp với con không?

- Cô giáo có đánh con không?

- Cô giáo có biết cho con ăn không?

- Khi con chưa biết tự đi vệ sinh, cô giáo có giúp con không?

- Trời lạnh như thế này, cô giáo có mặc cho con đủ ấm không?

- Khi con toát mồ hôi, cô giáo có giúp con lau mồ hôi không?

- Khi đưa con đi học, con khóc thì phải làm sao đây?

....

Vâng, thế nhưng, đưa con đi học là việc không thể nào không làm. Vậy, chúng ta làm từng bước nhé.

Chọn trường mầm non cho con

Trường của con sẽ là ngôi trường đầu tiên trong đời con. Vì thế, các cha mẹ đừng quên tìm hiểu cho cẩn thận. Những thứ sau cha mẹ cần tận mắt nhìn thấy trước khi chính thức đưa con vào đó.

1. Giấy phép hoạt động của trường. (Nếu là trường công lập thì khỏi phải lo lắng, còn trường tư, nếu ở biển hiệu có ghi thêm chữ Phòng Giáo dục Quận, hay gì gì đó thì bố mẹ cũng không phải quá lo lắng).

Tuyệt đối không đưa con vào các cơ sở trông giữ trẻ không có biển hiệu hay giấy phép gì cả.

Biển hiệu trường phải to đẹp, hoành tráng. (Những cơ sở tư nhân chui lủi thường không dám làm biển hiệu hoành tráng vì cơ quan chức năng sẽ đến xử ngay lập tức).

2. Giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm. Vì con sẽ ăn ở đó nên mình khéo léo yêu cầu giấy phép này là đương nhiên phải làm. Các cơ sở chui thường không có loại giấy này.

3. Bằng cấp của cô giáo.

Các cha mẹ có thể thỏ thẻ: "Em ơi, giờ ở khắp nơi có quá nhiều các cô giáo không có bằng cấp đi dạy con, làm con sợ. Chị biết trường mình không thế nhưng ông bà nội cháu không tin, cho chị mượn bằng của em, photo công chứng cũng được, chị chụp cái ảnh đem về cho ông bà xem được không?". Mình chỉ chụp lại rồi mang về nhà.

4. Khuôn viên trường. Cái mà đập vào mắt mình sẽ là mấy thứ có thể lợi hoặc hại cho con.

- Có sạch không? (Không sạch thì có thể khiến con mình ốm đau liên miên)

- Có phù hợp với trẻ không? Nếu phù hợp thì cầu thang phải thấp (Các bậc cầu thang thấp độ chừng 10cm thôi thì con mới bước mà không ngã). Sân phải rộng, sạch, và tốt nhất là trồng cỏ, con có ngã cũng không đau. Nhiều đồ chơi cũng tốt mà không nhiều cũng tốt nhưng nếu có thì phải đảm bảo an toàn. Không thể có vụ cầu trượt hỏng, lắt lẻo để giữa sân mà không ai xử lý.

- Trường nào có sân chơi cát thì nên chọn ngay không cần suy nghĩ vì chơi cát là việc cực kì cần thiết và quan trọng với sự phát triển trí não của trẻ. Trường có sân chơi cát là đã chứng tỏ người đứng đầu trường có hiểu biết sư phạm mầm non rất tốt.

5. Khuôn viên lớp học. Rộng, bố trí phù hợp, và không quá ngăn nắp (lý do là nếu lớp học có nhiều đồ chơi mà ngăn nắp quá chứng tỏ đồ chơi chỉ để đó cho phụ huynh nhìn thấy chứ các con chẳng bao giờ được chơi đâu).

Nhiều dụng cụ học tập và đang được sử dụng như: Hộp bút sáp, bút mầu đủ mầu nhưng cái ngắn cái dài, cái to cái bé, chứng tỏ các bé sử dụng nhiều nên nó xấu xí đi. Nếu trường nào dán nhiều tranh các bé vẽ mà ko ngay ngắn lắm thì càng tốt, chứng tỏ các cô rất chú trọng việc dạy con và đưa sản phẩm của con lên tường. Làm liên tục nên ko thể nào ngay ngắn quá được. Vậy nên bố mẹ chú ý nhé, các sản phẩm của trẻ và đồ dùng học tập quá ngăn nắp thì không nên gửi con, vì có nghĩa là cơ sở đó không hoạt động sư phạm thực chất.

Sau khi quan sát mà mấy thứ trên ổn thì có thể yên tâm gửi con được.

Tuy nhiên, có một nhà thông thái mà các cha mẹ có thể tham khảo ý kiến rất tốt đó chính là... các em bé. Trẻ con rất giỏi trong việc nhận ra ai là người tốt với chúng. Nếu tập cho con quen trường lớp rồi, con vui vẻ đi học, không khóc, nhưng cứ nhìn thấy cái cô giáo đó là khóc toáng lên thì chuyển lớp ngay, chuyên gia đã cảnh báo cho chúng ta về một giáo viên không phù hợp.

Phương pháp phát hiện con bị bạo hành

Đưa con đi học rồi, cha mẹ cũng rất lo lắng con bị bạo hành đúng không? Đúng vậy, bạo lực chỉ là cách cư xử của các con vật với nhau hoặc bạo lực chỉ dùng để huấn luyện thú vật. Con người không phải là đối tượng để dạy dỗ bằng cách đó.

Vậy nên nếu con đột ngột khóc, hờn, nôn ói.... mà con không hề ốm đau hay ươn người thì phải ngay lập tức đề phòng. Nếu 2,3 ngày con đi học đến nhìn thấy ai đó mà khóc thét lên thì phải chuyển trường ngay.

Nhiều khi, người giữ trẻ đánh không để lại dấu vết trên cơ thể đâu. Bố mẹ phải thật tinh ý. Khi con về nhà, liên tục hỏi han con về trường lớp. Không đặt câu hỏi kiểu: Hôm nay con học gì? Mà hỏi kiểu này: Ngày xưa bố/mẹ đi học vui lắm, cô giáo thường cho ăn bánh này, cho ăn kẹo này, cho hát này....

Lập tức trẻ sẽ buôn dưa về lớp học của nó nếu nó đủ khả năng ngôn ngữ để trả lời.

Quan tâm hỏi han con thật nhiều khi đón con nhé. Hỏi cô xem con ăn gì, chơi gì, vui không? Càng tỏ ra quan tâm con bao nhiêu, người giữ trẻ càng phải để ý và cẩn trọng bấy nhiêu. Khi con có vết bầm hay gì đó ở người, bố mẹ đừng làm toáng lên. Hãy im lặng điều tra. Nếu có dấu hiệu rõ hơn thì hãy xử lý.

Tôi đã dạy con trai 3 tuổi làm việc nhà thế nào

Tôi bảo rằng "nếu con không dọn sạch đồ sau khi chơi, những gì còn sót lại mẹ sẽ quét ra đường".

Tôi đã dạy con trai 3 tuổi làm việc nhà thế nào

Trẻ con, mỗi đứa mỗi tính nên rất khó để đem chiêu dùng cho đứa này để áp cho đứa kia. Nhưng tôi xin chia sẻ cách tôi dạy con trai 3 tuổi của tôi làm việc nhà. Tôi có 2 đứa con trai, đứa 3 tuổi và đứa 1 tuổi rưỡi. Chúng có nhiều đồ chơi và bày bừa ra đầy nhà. Tối nào khi chúng ngủ xong tôi cũng phải dọn vã cả người. Và tôi quyết định là để chúng tự làm. Mỗi tối, trước khi đi ngủ, tôi bắt cậu lớn dọn đồ chơi, dọn luôn phần mà em nó bày ra. Ban đầu bé không chịu dọn, hoặc chỉ dọn qua loa. Tôi bảo rằng: nếu con không dọn sạch, những gì còn sót lại mẹ sẽ quét ra đường và con sẽ không bao giờ gặp lại chúng nữa. Và tôi làm thật. Nhưng thực tế là sau đó đem giấu mất tăm. Bé biết là mẹ nói thật. Từ đó về sau, mỗi lần tôi thấy bừa đồ chơi, bảo bé dọn là bé sẽ dọn ngay. Cứ thế thì cậu nhỏ cũng lon ton bắt chước cậu anh dọn.

Hai đứa nhỏ chơi với nhau thì cỡ gì cũng gây chuyện, đánh nhau và khóc lóc. Cậu em nhỏ thì mỗi lần khóc to là ói mửa lung tung. Cậu anh thì thỉnh thoảng cũng đánh em một cái vì giành đồ chơi hay gì đó. Biện pháp của tôi dành cho cậu anh là "nếu như con đánh em, làm em khóc, mà em ói ra thì con phải dọn". Và tôi để bé dọn thật. Lúc đầu bé dọn như trây trét ấy. Quan trọng là bắt bé ngồi đó đến khi dọn xong. Để bé tự xoay sở một lúc, cũng nỗ lực dọn kha khá. Tôi đến hướng dẫn cách (hướng dẫn thôi, không động tay vào, vì nếu động vào là bé sẽ giao hết cho mẹ và chạy đi chơi). Tôi mang sọt rác đến để bé lau xong là bỏ rác vào. Sau đó hướng dẫn bé dùng cây lau nhà để lau. Thực tế là sau đó tôi có lau lại. Bằng những cách tương tự như vậy, hàng ngày, tôi dạy con trai cách làm việc nhà và nhường nhịn em nhỏ.

Có nên cho con học tại nhà không?

Nhiều phụ huynh có nhu cầu để con học tại nhà (không đến trường) theo một phương pháp giáo dục như mình mong muốn. Vấn đề đặt ra là điều này có được phép? Những đứa trẻ này có được tham gia các kỳ thi lấy bằng cấp như học sinh bình thường không?

Có nên cho con học tại nhà không?

Học tại nhà (homeschooling) là chuyện bình thường ở nhiều nước và hiện đang trở thành nhu cầu của không ít phụ huynh tại VN.

Không còn muốn đi học thì cho nghỉ

Vũ Tuấn Kiệt từng đi học ở 2 trường quốc tế nhưng đến năm 7 tuổi, bố mẹ Kiệt quyết định cho con nghỉ học, ở nhà vẽ tranh, học tiếng Anh, tiếng Trung, học những kiến thức mà họ cho là cần thiết.


Thủ tục chưa cho phép

Hiện tại, về thủ tục hệ thống các trường học của VN không thể nhận các HS học tại nhà vào học. Theo ông Ngô Thanh Hải, Hiệu trưởng Trường THPT Ngô Quyền (Q.7, TP.HCM), ở hệ thống trường công lập không có quy định nào để nhận những HS này. Ở hệ thống trường tư thục, ông Bùi Gia Hiếu, Hiệu trưởng Trường THPT Nhân Việt, cho biết ở VN dù bậc học nào cũng không cho phép nhận các HS này. Ở hệ thống trường quốc tế, hiếm có HS xin vào học sau khi học tại nhà. Bà Nguyễn Thị Kiều Oanh, Chủ tịch HĐQT Trường quốc tế Canada, cho biết cũng có 1 - 2 trường hợp con người nước ngoài học tại nhà một thời gian xin vào học nhưng các HS này rất khó hòa nhập.
Kiến trúc sư Phó Đức Tùng, bố nuôi của Kiệt, nói về quyết định cho Kiệt nghỉ học: “Em thích đi học thì đi, ở nhà thì ở. Thời điểm này, Kiệt không còn muốn đi học, cứ đi học là căng thẳng.
Kiến thức đi học thời điểm này cũng không đáng là bao. Khi đã không thích đi học thì càng đi học càng khổ, càng như bị bệnh. Nghỉ học để khỏi bệnh, giúp Kiệt cảm thấy hạnh phúc thì nên cho nghỉ”.

Cũng theo ông Tùng, Kiệt ở với bố nuôi từ 7 - 11 tuổi và hoàn toàn học tại nhà. Đến năm 12 tuổi, Kiệt quay về ở với bố mẹ ruột và tiếp tục đi học tại một trường quốc tế. Kiệt không gặp khó khăn khi quay trở lại trường.

Chị H. (ở Hà Nội) cũng quyết định cho con học tại nhà. Lý do là đến năm lớp 1, suốt tháng đầu tiên con chị bị căng thẳng. Đêm mơ ngủ, con cứ bật dậy ôm quần áo đòi về. Hết học kỳ 1 năm lớp 1, khi con không muốn đi học tiếp, vợ chồng chị quyết định cho con học tại nhà. Hai vợ chồng chia các môn học ra để phụ trách dạy con. Ngoài ra, chị H. dẫn con đi bán hàng tại bệnh viện để giúp con học toán, dẫn con đến bảo tàng để dạy về lịch sử… Chị cho biết không sợ con sau này đi học khó hòa nhập vì thành công không phụ thuộc vào việc đến lớp. Quan trọng là con chị có những đức tính tốt và khả năng làm việc tự giác, độc lập, sau đó làm việc gì cũng sẽ thành công. Chị H. cũng tự tin rằng mình dạy con ở nhà tốt hơn ở trường!

Vợ chồng chị Keziah Hương (ở Hà Nội) cho biết rất hài lòng khi đang áp dụng cho con học một phần tại nhà.

Khi vợ chồng chị Bùi Uyên (ở TP.HCM) áp dụng giáo dục tại nhà cho con, chồng chị quyết định bỏ công việc toàn thời gian ở một công ty nước ngoài, chuyển sang làm việc tự do để dành nhiều thời gian hơn với con. Hai vợ chồng thay phiên nhau cùng chơi mà học với con. Chị Uyên cho rằng con anh chị đang phát triển rất bình thường và có điều kiện để học được nhiều điều hơn trong cuộc sống.

Lợi ích và rủi ro

Tháng 12.2014, trên trang Facebook cá nhân, tiến sĩ Giáp Văn Dương, người sáng lập trường trực tuyến GiapSchool, nêu câu hỏi: “Homeschooling có được chấp nhận ở VN không?”. Nhiều phụ huynh cho biết đang xem xét phương pháp này và sẵn sàng cho con học tại nhà.

Bàn luận trên Facebook, tất cả những ý kiến lo ngại chủ yếu xoay quanh 2 vấn đề: môi trường học, sự tiếp xúc với bạn bè của con và sự công nhận pháp lý khi con trở lại trường học hoặc học ở bậc cao hơn.

Một phụ huynh có nick Tô-Mô-Ê đang cho con học tại nhà nêu ý kiến: “Quả thật trước đây mình cũng rất lo ngại về việc dạy con ở nhà nhưng sau khi tìm hiểu kỹ thì thấy những rủi ro không nhiều và ở mức chấp nhận được. Còn lợi ích của nó thì cũng rất nhiều. Có nhiều ý kiến lo ngại là trẻ học ở nhà sẽ khó hòa nhập cộng đồng, nhưng nếu mình dành thời gian đưa con tham gia các hoạt động với những đứa trẻ cũng học kiểu này sẽ không đến nỗi. Còn thời gian ban ngày thì mình cố gắng sắp xếp sao cho có thể chơi với con hoặc đưa con đi cùng mình khi gặp gỡ bạn bè, khách hàng, thậm chí là làm việc...”.

Phụ huynh này cũng cho biết trong hoàn cảnh VN, học ở nhà sẽ có quá nhiều phần mạo hiểm như vấn đề liên quan đến thủ tục hành chính, ví dụ làm sao để con học hoàn toàn ở nhà mà vẫn có thể được dự thi và nhận được chứng chỉ tốt nghiệp. Kế đến là về việc giảng dạy. Cha mẹ không thể dạy cho con hết tất cả toán, lý, hóa, sinh, văn, sử, địa… hay khó tạo ra môi trường để học tiếng Anh.

Ông Phó Đức Tùng nhận định: “Học tại nhà sẽ luôn có chất lượng cao hơn. Bỏ công nhiều hơn, lại dạy một thầy một trò, dĩ nhiên là tốt hơn trẻ học trên lớp với nhiều bạn bè. Tuy nhiên chỉ nên dành cho một số trường hợp đặc biệt thôi. Không phải ai cũng có điều kiện dạy dỗ con tốt và trẻ con cũng cần có bạn bè. Phải tùy vào trường hợp cụ thể để cân nhắc nên cho con học ở nhà hay đến trường”. 

Bất lực trước con 4 tuổi ăn vạ gào thét ghê gớm

Bất lực trước con 4 tuổi ăn vạ gào thét ghê gớm. Cháu là con đầu nên được quan tâm chiều chuộng từ bé và gần đây, cháu rất hay ăn vạ, gào thét ghê gớm.

Bất lực trước con 4 tuổi ăn vạ gào thét ghê gớm

Tôi cảm thấy rất mệt mỏi và bất lực trong việc dạy bảo con trai 4 tuổi. Khi cháu ăn vạ, kêu gào, bố mẹ có nói gì thì cháu càng gào to hơn. Một số việc hằng ngày như ăn cơm hay đánh răng buổi tối của cháu, bố mẹ cũng phải giục rất nhiều lần mới thực hiện. Làm thế nào để con thực hiện những mệnh

Trả lời

Chào bạn,

Hành vi ăn vạ của trẻ thường làm các bố mẹ bực mình và cảm thấy bất lực. Đặc biệt trong xã hội hiện đại, bố mẹ và người lớn xung quanh càng chiều chuộng trẻ thì trẻ càng ăn vạ để được mọi việc theo ý muốn của mình. Tuy nhiên việc xử lý hành vi ăn vạ không khó khăn vì hầu hết trẻ ăn vạ là đã ý thức được mục đích của mình. Chỉ cần người lớn cương quyết và cứng rắn hơn là dần dần sẽ loại bỏ được hành vi xấu này ở trẻ. Sau đây là một số lời khuyên giúp bạn loại bỏ hành vi ăn vạ của con:

Trước khi xử lý hành vi ăn vạ ở trẻ thì bố mẹ cần thống nhất với ông bà và mọi người lớn không được chiều chuộng trẻ, cần có thái độ nghiêm khắc, dứt khoát với hành vi sai trái của bé. Khi trẻ sai thì chỉ một người dạy trẻ, những người còn lại tuyệt đối không tham gia, không cưng nịnh bé.

Khi trẻ có hành vi la hét, khóc lóc, nằm lăn ra đất, giẫy đạp... thì phương pháp tốt nhất là lờ trẻ đi, không quan tâm đến vấn đề của trẻ. Khi trẻ muốn thu hút sự chú ý của người lớn như bám vào áo mẹ, giật áo thì mẹ đẩy trẻ ra và tiếp tục như không có gì xảy ra. Nếu trẻ đập phá đồ đạc thì nên nhặt cất món đồ đó, không để trẻ có cơ hội đập phá. Khi trẻ đã chán với việc ăn vạ rồi thì người lớn có thể nói bâng quơ để thu hút trẻ như  "Cái điều khiển tivi của mẹ đâu nhỉ? Có ai lấy nó không nhỉ".... Lúc đó trẻ sẽ hăng hái đi lấy đồ cho mẹ mà quên đi hành vi ăn vạ. Sau nhiều lần không thành công, chắc chắn trẻ sẽ không còn muốn làm một việc không có kết quả này nữa. Để thực hiện được điều này đòi hỏi bố mẹ phải thật bình tĩnh, cương quyết, tuyệt đối không nóng ruột quát mắng hoặc nhún nhường, cưng nịnh trẻ.

Đối với việc trẻ lười thực hiện các công việc vệ sinh cá nhân, người lớn cần khuyến khích trẻ thông qua các câu chuyện, chẳng hạn kể cho bé nghe chuyện "chú khỉ sâu răng", sau đó lấy nhân vật trong chuyện để khuyến khích trẻ. Có thể sử dụng phương pháp tích thưởng, chẳng hạn mỗi lần con tự giác đi đánh răng mẹ sẽ thưởng một ông sao dán vào bảng, nếu được 7 ông sao mẹ sẽ cho con đi chơi công viên hoặc làm một việc mà bé thích…

Chúc bạn và gia đình thành công trong việc giáo dục trẻ.

Bố mẹ đừng mua cho con bất cứ đồ chơi gì!

Bố mẹ đừng mua cho con bất cứ đồ chơi gì. Bởi vì chỉ cần có 25 vật dụng sau trong nhà, lũ trẻ sẽ bận rộn cả ngày, nhiều ngày, nếu không muốn nói là nhiều tuần, nhiều năm.

Bố mẹ đừng mua cho con bất cứ đồ chơi gì!

Giống như tất cả những người đang háo hức mong đón con chào đời, chúng ta chất đầy nhà những vật dụng cần thiết cho bé sơ sinh. Chúng ta cũng không quên mua vài món đồ chơi dễ thương tới mức không thể cưỡng nổi: một con thỏ bông xinh xắn, vài khối xếp hình đủ sắc màu mặc dù chúng ta biết cần nhiều thời gian hơn nữa con chúng ta mới biết chơi. Người thân và bạn bè cũng thi nhau tặng quà là những món đồ chơi như tấm gỗ giải đố, ô tô mô hình…

Với tôi, khi đã có một cậu cả 5 tuổi và hai nhóc con nữa, tôi thực sự đã hiểu được đâu là thứ đồ chơi cần thiết cho trẻ và câu trả lời là: chẳng có gì trong số những thứ tôi vừa kể đáng để mua. Nếu tôi có thể quay ngược thời gian và nói với chính bản thân mình lúc mang bầu một điều, tôi sẽ nói: Đừng mua đồ chơi làm gì. Thay vào đó, hãy tích trữ 25 vật dụng tuyệt vời sau. Chúng sẽ giúp bọn trẻ bận rộn cả ngày, nhiều ngày, nếu không muốn nói là nhiều tuần, nhiều năm.

1. Tập giấy note có thể dán, bóc bất cứ lúc nào, lên gần như mọi bề mặt trong nhà.

2. Một lõi cuộn giấy trống, sẽ là một phần của thiết bị có tên gọi “kho báu cướp biển”.

3. Một đống cành cây khô – một phần của “Dự án Phù thủy cưỡi chổi”.

đồ chơi, cha mẹ, chiều con, tự lập

4. Mọi thứ trong ngăn đựng đồ linh tinh như nam châm, giấy cuộn ống hút.

5. Một chiếc ví đựng tiền xu kiểu cũ – con trai tôi đã được một nha sĩ tặng món quà này.

6. 75 cái nhét lỗ tai để đựng trong ví tiền xu.

7. Một trang bị rách từ một cuốn sách ảnh 3D có giá 30 USD.

8. Đôi giày của tôi.

9. Giày của chồng tôi.

10. Muôi khuấy súp, dùng làm đũa phép.

11. Bàn chải đánh răng của tôi, cũng dùng làm đũa phép.

12. Xẻng xúc thức ăn, chuối: lại là công cụ làm đũa phép.

13. Một cái rổ thủng, dùng trong trò chơi “rửa xe ô tô”.

14. Một cái lò xo từ chiếc xe tải cỡ lớn bị hỏng – thứ mà tôi đang có ý định sửa.

15. Điện thoại của tôi, hộp đựng điện thoại, ốp lưng nhựa của điện thoại cũ… bất thứ cái gì liên quan tới điện thoại đều được.

đồ chơi, cha mẹ, chiều con, tự lập

16. Những mẩu giấy nhỏ, giấy màu, pháo giấy.

17. Bất cứ thứ gì trong tủ lạnh. Đối với mấy nhóc nhà tôi, tủ lạnh chẳng khác nào Shangri-La. Lọ đựng tương, xì dầu, khay bìa cứng đựng trứng, rổ cà chua? Đó là một thế giới vô cùng kỳ diệu nếu tôi đơn giản là quyết định cho-con-trai-vào-tủ-lạnh.

18. Tất cả giày dép tôi cho vào tủ để dành cho việc có thể có thêm em bé. Thời gian chúng tôi lấy giày ra và dùng tới mức mòn vẹt khiến tôi quyết định một em bé nữa cũng không đáng để tích trữ nhiều giày như vậy.

19. Đồ dùng trong phòng tắm. Ngoài tủ lạnh, phòng tắm là nơi mà con trai tôi từng thề rằng nếu tôi để cháu chơi tự do ở đó mà không để ý gì trong nhiều giờ, cháu sẽ không bao giờ đòi hỏi điều gì khác.

20. Ngoại lệ chính là bồn cầu. Đó chỉ là nơi để giải quyết “nỗi buồn” thật nhanh gọn và không gì khác.

21. Đá, mấy con bọ, nếu có thể tìm được.

22. Ống bơm hút dung dịch

23. Cửa ra vào

24. Một ống bơm dung dịch có thể bắn ra những lỗ đối xứng trên cửa ra vào.

25. Một cái vỏ ống nhòm rỗng, là thứ mà con trai tôi luôn cầm theo lúc ngủ và thích nó hơn nhiều so với thú nhồi bông.

Điều tôi muốn nói là, đừng mua đồ chơi gì cả. Thay vì bận tâm tới thứ mà bạn sẽ phải đi khắp nhà cũng chẳng thể tìm thấy hoặc cân nhắc nên vất đi thứ gì, hãy giữ chúng ở hành lang trong vòng 3 tháng và coi như đó là một phần của “thành phố”. Những con thú nhồi bông? Quên đi. Những khối xếp hình? Không bao giờ cần. Nhưng một tập giấy note? Đó là mãi mãi.

Vài nét về tác giả:
Leigh Anderson là một chuyên gia về trò chơi, nhà văn kiêm phóng viên. Cô cũng là tác giả cuốn sách “The Game Bible”. 3 năm gần đây, cô dành nhiều thời gian để thử nghiệm các trò chơi trong cuốn sách, phỏng vấn những nhà sáng tạo game hàng đầu và tham gia các sự kiện “Ra ngoài và Chơi” diễn ra trên khắp nước Mỹ. Cô có nhiều bài viết trên tạp chí Men’s health, Jane, trang Newsweek.com, Parenting và Salon. Hiện cô đang sống tại Brooklyn, New York.